Sự phù phiếm, tính kỷ luật máy móc, nửa vời và thiếu triết lý dẫn đạo là điều dễ thấy ở đa số các nhà lãnh đạo Việt Nam trong mọi lĩnh vực. Điều này có thể nhận thấy trong văn hóa công ty, trong những buổi tiệc tùng, tiếp khách sa đà phung phí và nhất là trong hành xử trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp. Thứ lề lối (để phân biệt với kỷ luật) được dựng lên trong nhiều công ty thường ít phục vụ cho con người và sự phát triển chung, nhưng là công cụ để củng cố uy quyền của người lãnh đạo. Thứ lề lối đó bất di bất dịch và biến những con người làm việc trở thành những cỗ máy thỏa hiệp, trung thành vô điều kiện; biến sự lao động không đặt trên nền tảng cảm hứng và niềm vui sáng tạo mà chỉ với mục đích: đảm bảo thu nhập và sự thăng tiến. Nguồn nhân lực sáng tạo, tính cá nhân sáng tạo không là chủ thể được tôn trọng, mà chủ thể lại là cái tên của công ty. Tại công ty người Nhật điều hành nói trên cũng đã xảy ra một câu chuyện thú vị. Một lần nọ có cậu nhân viên thực tập bị ngất xỉu trên đường đi làm. Sau khi vào bệnh viện, chuyền nước, tỉnh dậy, cậu ta lái xe thẳng đến công ty và làm việc cho đến 10 giờ tối rồi gục trên bàn làm việc. Một thời gian sau, cậu này thôi việc, không phải vì không đủ sức khỏe làm việc, nhưng trong mắt của người quản trị nhân sự, thì việc không biết tự chăm sóc cho sức khỏe trong những trường hợp như thế thì không có gì đảm bảo đây sẽ là một nhân viên giỏi về sau.
Trở lại câu chuyện ông sếp cho nhân viên về sớm để tránh bị kẹt xe, ngập đường. Đằng sau sự quan tâm đó có một thứ triết lý hướng tới giá trị vừa cá nhân vừa xã hội. Ông hiểu điều đó vừa tốt, an toàn nhân viên của mình, lại vừa giúp giảm tải cho những con đường hỗn loạn của Sài Gòn khi mưa xuống, nước ngập và chẳng có luật lệ nào điều tiết. Các nhân viên lại cảm thấy được quan tâm, chia sẻ, gắn bó và trung thành hơn với những giá trị mà công ty theo đuổi. Còn ông thì vẫn giữ kỷ luật, ngồi lại làm việc theo giờ quy định mới đóng cửa ra về.
Đọc thêm tại http://drtimvieclam.com/ Nguồn: Tri thức trẻ



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét